“That’s enough,” T said, eyes fixed on the faint golden light flickering across the fog-draped hill. “Just this – the mist drifting slow, the dim lamps in the distance, the stars right before our eyes.”
Moments of stillness so complete that tomorrow no longer matters, whether the heart feels hollow or heavy, tangled or tender, while life continues in its uncertain sway. Moments where we are simply ourselves – small, bare, insignificant beneath the vast, infinite sky, swallowed by the thick darkness that devours the wild pine hill.
What brought me to this quiet corner of the world? Perhaps everything has been written long ago – planned by the universe, from the very start.
Looking back, I can’t help but smile at the madness, the wild, reckless beauty of youth.
It was an autumn night in Đà Lạt.
Or perhaps not, Đà Lạt never really has autumn. It only knows the rains and the dry spells. That night was one of the last of the rainy season, when persimmons start to blush, calling to be picked, and the wild sunflowers burst open, a golden fire along the empty roads.
We, wanderers seeking shelter in “Nhà”, climbed onto the roof to watch the stars, trading stories and laughter that rolled into the night. We sang everything we knew – folk songs, ballads, children’s tunes, school songs full of innocence and longing.
Each gulp of cold beer held the breath and soul of its drinker – an unspoken companion to the joy of that night.
Eyes dreamy. Eyes sleepless. Eyes shining.
Above us, the sky glittered – a dark ocean pricked with fragile lights. Now and then, we gasped, wide-eyed, chasing a shooting star that streaked across and vanished before our wishes could form.
(Đà Lạt, 14 October 2018. Written at 1:52 a.m. – when my mind swayed to the rhythm of the night and the lingering scent of beer.)
“Như vậy là đủ rồi. Nhìn sương mờ giăng lãng đãng, với ánh đèn vàng leo lét phía bên kia đồi, ngắm sao trời ngay trước mắt”, anh T bảo, mắt vẫn đang nhìn xa xăm nơi ngọn đèn ẩn hiện trong màn sương đang phủ kín một vùng thung lũng quen thuộc.
Những khoảnh khắc an yên đến tột cùng, mặc kệ ngày mai sẽ ra sao, lòng có trống trải hay đặc quánh, tâm có rối bời, và cuộc đời vẫn lắm chênh vênh. Khoảnh khắc được là chính ta, nhỏ bé, trần trụi, vô nghĩa trước bầu trời rộng lớn, bao la, trước màn đêm đen dày đặc nuốt trọn cả ngọn đồi thông hoang dại. Điều gì đã đưa tôi đến chốn bình yên này? Phải chăng là tất cả mọi thứ đều được vũ trụ sắp đặt từ trước, từ rất lâu?
Nghĩ lại vẫn thấy thật buồn cười cho sự điên rồ, ngông cuồng và hoang dại của tuổi trẻ.Đêm ấy là một đêm mùa thu Đà Lạt. À mà đâu phải, Đà Lạt làm gì có mùa thu, Đà Lạt là hai mùa mưa, khô rõ rệt, còn đêm hôm ấy là một trong những đêm cuối của mùa mưa, khi hồng bắt đầu đỏ ửng giục người hái còn dã quỳ thì bung nở vàng rực khắp nẻo đường hoang. Chúng tôi, như những kẻ lang thang đang bấu víu vào Nhà làm nơi nương thân lúc màn đêm buông xuống, kéo nhau lên mái nhà ngắm trời sao, kể nhau nghe những câu chuyện rồi cười ngặt nghẽo. Chúng tôi hát hết bài này đến bài khác, từ cải lương, trữ tình đến nhạc thiếu nhi, nhạc của thời học trò ngây ngô, vừa thương, vừa nhớ. Từng ngụm bia mát rượi đọng hơi thở và một phần hồn của kẻ uống trở thành người bạn không thể thiếu ở mỗi cuộc vui như cuộc vui đêm đó. Mắt mơ màng, mắt trằn trọc, mắt sáng long lanh. Bầu trời đầy sao không khác gì một màn đêm tối với những đốm sáng lay lắt lập lòe. Thi thoảng cả bọn ồ lên thích chí khi vừa săn được một ngôi sao băng lướt chéo bầu trời rồi vụt tắt…
(Đalat, 2018.10.14, viết lúc 1h52′ sáng – khi đầu óc đang đung đưa theo nhịp thở của màn đêm và mùi bia phảng phất).
Just be,
Leave a Reply